Chiều quá, vợ sinh hư!
Anh hơn chị 5 tuổi. Anh sinh ra trong một gia đ́nh không mấy khá giả, là con trưởng nên mọi việc đều đến tay. Bởi thế, anh rất trân trọng, cưng nựng cô vợ bé bỏng – con gái rượu của sếp.
Anh măn nguyện khi lấy được người vợ trẻ lại xinh đẹp, thông minh, ngặt một nỗi, nàng quen ơng ẹo, hay cáu bẳn vô lư.
Anh nghĩ: “Đàn bà con gái được quyền đ̣i hỏi, nhất là nàng lại được cưng chiều từ nhỏ. Ḿnh là thằng đàn ông, chẳng lẽ không chiều nổi?” Ngẫm đi ngẫm lại, chính cái tính khí thất thường, hờn giận như trẻ con của Phượng đă từng hút hồn anh.

Vợ "lên cơn", anh Ḥa lại lọ mọ đi chợ nấu cơm để nịnh vợ
Anh chẳng bao giờ to tiếng với vợ. Cứ khi nào Phượng "lên cơn" là anh lại đánh trống lảng hoặc ra sức dỗ dành vợ.
Ban đầu anh nghĩ chỉ cần nhường nhịn vợ th́ "dù ghê mấy cũng sẽ êm xuôi". Nhưng càng ngày, anh càng thấm thía rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Cưới nhau, những ngày hạnh phúc của hai vợ chồng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Khi Phượng vướng mắc chuyện khó chịu trên cơ quan hay xích mích với đồng nghiệp là lại về đổ lên đầu anh. Cô luôn giận cá chém thớt dù anh có ra sức vỗ vễ hay im lặng. “Sao tôi khổ thế này! Từ khi lấy anh, tôi toàn gặp chuyện đen đủi.” Cô luôn gào lên như thế mỗi lần bực dọc.
Đi làm về mệt mỏi, anh Ḥa chỉ muốn nghỉ ngơi nhưng chẳng xong v́ Phượng luôn kiếm chuyện để nổi nóng. Những hôm như vậy, anh lại lọ mọ đi chợ, nấu cơm, để nịnh nọt vợ.

Cô luôn gào lên với chồng mỗi lần bực dọc.
Anh làm lành nhiều đâm ra “nhờn thuốc” v́ cô vợ vẫn sống như cái thời c̣n yêu, nhơng nhẽo, khóc lóc, giận hờn. Cứ hơi tí là vợ lại "giở chứng" khiến anh không biết đường nào mà lần.
Hết lần này đến lần khác, anh đều nhẫn nhịn chỉ mong nhà cửa được b́nh yên và v́ anh yêu vợ. Lúc nào Phượng cũng cho rằng ḿnh đúng rồi chỉ trích chồng đủ điều. Dần dần sự cáu bẳn của vợ làm thui chột t́nh yêu trong anh. Anh Ḥa bắt đầu mệt mỏi, ngán ngẩm mỗi khi nh́n bộ mặt lạnh tanh, vô cảm của vợ.
Sức chịu đựng bị chạm ngưỡng khi ngày sinh nhật anh, mấy ông bạn cùng pḥng rủ đi nhậu. Về chậm chỉ 20 phút, cô vợ đă điên loạn đ̣i tự tử v́ “anh lừa dối em”. Dù giải thích như thế nào, Phượng nhất quyết không nghe. Anh sợ hăi và thấy ḿnh cô đơn trong chính ngôi nhà này. Anh tự hỏi, "có phải ḿnh đă quá nuông chiều vợ?"
Anh Tuấn lại khác. Ngày ngày, căn đúng giờ, anh lại vội vàng đi đón con, đi chợ, nấu cơm, quét dọn nhà cửa, tắm cho con, cho con ăn, giặt giũ và phơi phóng quần áo...

Ngày ngày, căn đúng giờ, anh lại vội vàng đi đón con, đi chợ, nấu cơm,
Gần tới giờ cơm, Lan, vợ anh mới đủng đỉnh về nhà với hàng đống quần áo, nước hoa xách trên tay. Vẻ mặt hồ hởi khoe “Nhất chồng em, cưới được người thẩm mỹ cao, gu xịn, ăn mặc sành điệu như em.”
Rồi Lan chậm răi đi tắm, mát xa chán chê. Chồng gọi ời ời, cô mới ngúng nguẩy đi xuống ăn. Tối nào cũng vậy, khi ăn xong, cô lại dính chặt lấy máy tính trong khi anh chồng mướt mát mồ hôi rửa bát.
Rồi anh vui vẻ rủ vợ đưa con lên phố chơi. Cô nói: “Thôi, anh trông rồi cho nó đi ngủ sớm. Em ngồi lát rồi đi bar với mấy đứa bạn.”
Anh ậm ừ rồi lên thẳng pḥng con. Anh là người đàn ông rất yêu và biết trân trọng tổ ấm của ḿnh. Sai lầm lớn nhất của anh là đă chiều vợ. Anh để vợ tự do và thoải mái bởi anh tin cô ấy.
Anh than thở: “Biết cô ấy sinh con xong vất vả, công việc chưa ổn định. Ngoài việc lo toan kinh tế gia đ́nh, ḿnh làm mọi việc nhà để cô ấy có thời gian nghỉ ngơi, phấn đấu khi chưa ổn định việc làm. Ḿnh có bao tiền đều đưa hết và không giữ lại một xu. Nhưng dần dần gia đ́nh như quán trọ với cô ấy."
Chiều nên trong giới hạn
Khi chồng đă gồng ḿnh lên mà vợ c̣n quá quắt hơn nữa th́ “già néo đứt dây” là chuyện khó tránh khỏi.
Vẫn biết, chồng có thể dành thời gian lo lắng, chăm sóc cho gia đ́nh, chia sẻ những công việc vặt trong nhà với vợ là điều đáng quư, đáng khuyến khích nhưng các bà vợ cũng cần phải biết công việc chính của ḿnh chính là chăm sóc từng “đường kim, mũi chỉ” cho chồng con. Bởi người phụ nữ mới chính là người giữ lửa cho gia đ́nh.
Lam Giang theo Afamily