Nhân ngày gia đ́nh, Tuấn và mấy ông đồng nghiệp rủ rê nhau đi uống bia, sau một hồi chuyện đông tây, cả hội chuyển sang chuyện sợ vợ.
Tuấn than thở: “Thật vô lư, ḿnh làm ra tiền, đi nhậu muộn tí mà về nhà gặp vợ, nó e hèm một cái là mặt ḿnh xanh như đít nhái. Cái lũ sư tử ấy nó ăn cái thứ ǵ mà hung dữ thế không biết?”
Tuấn nhớ như in hôm sinh nhật, anh mời cả pḥng toàn đàn ông về nhà nhắm rượu trong giờ làm việc. Đang ngồi chém gió, Mai vợ anh bất thần đứng lù lù trước sân nhà.
Không kịp phản ứng, chị vợ đă dậm chân th́nh thịch, chống nạnh tru tréo: “Chồng với chả con, giờ làm việc c̣n bày đặt nhậu nhẹt. Sao ông không biến luôn đi cho xong. Về đây làm ǵ? Đă lười c̣n nảy ṇi ra ăn với uống…”
Vừa xấu hổ vừa tức v́ vợ chua ngoa, đanh đá cá cày, nhưng anh chẳng biết làm ǵ. Mấy ông bạn chẳng nói chẳng rằng, ba chân bốn cẳng chạy như bay về.

Anh tự thấy ḿnh là người sợ vợ (Ảnh minh họa)
Thẻ atm bị vợ giữ rịt, chỉ cho ít tiền tiêu vặt, thế mà thi thoảng anh vẫn lục ví kiểm tra. Có lần Mai thất thanh gọi giật lại: "Sao lại chỉ c̣n ngần này? Năm ngh́n nữa đâu?".
Anh trố mắt kinh ngạc, lư nhí hỏi: "Sao em biết?".
Nàng gườm gườm mắt: "Sao cái ǵ? Đừng trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi, nói đi!".
Anh thú nhận: “Trưa ăn cơm xong, anh em rủ đi trà đá cho mát…”
Mai rít lên: “Mát cái con khỉ. Lần sau th́ an phận ở pḥng đi, trời này mà ṃ đi đá với đấm. Láo. Thế sau này ṃ đi gái à?”
Thấy chồng im thin thít không nói ǵ, cô quát: “Điếc à? Mồm đâu?”
Tuấn tưởng tượng: “Vợ không khác ǵ quái thú”. Anh càng ngày càng sợ vợ.
Rồi có hôm đang “cao trào”, vợ ngửi ngửi rồi hất hàm: “Tắm chưa?”
- “Mai anh tắm”
- "Tởm"
Thế là Tuấn yên vị trên salon ngủ bất kể anh kêu gào “hăy cho anh xong nhiệm vụ”, Mai cũng mặc kệ.

Thế là Tuấn yên vị trên salon ngủ bất kể anh kêu gào “hăy cho anh xong nhiệm vụ”
Khác với Tuấn, vợ anh Nhiên không ghê gớm kiểu ấy. Cô ấy không gầm gào, ch́ chiết khi thấy chồng về muộn. Không ŕnh rập, theo dơi khi chồng nói là đi họp hành, công tác. Không phong tỏa kinh tế, không theo dơi điện thoại...
Nhưng một khi đă để Lan, vợ anh giận th́ thôi coi như xong. Anh sợ văi linh hồn khi mở cửa ra thấy vợ ngồi nghiêm túc ở bàn nước chờ ḿnh. Anh biết lúc đó chắc nàng cáu lắm. Lan mà cáu thực sự không bao giờ cô ấy to tiếng, không bao giờ xưng hô anh với tôi.

Lan vợ anh rất xinh, ṿng nào cũng bốc lửa, mỗi tội nàng "quái tính".
Lan rất giỏi ḱm chế. Cô ấy bảo: “Cả giận mất khôn. Tổn hao năng lực, phung phí sắc đẹp, chẳng tội ǵ em phải làm thế.”
Lan thường nói: “Anh ngồi đây, em muốn nói chuyện với anh...”, Thế là đủ khiến Nhiên sợ lắm rồi.
Nhưng đó chưa phải tất cả. Anh sợ hăi khi dạo gần đây, “trên bảo dưới không nghe”. Thời gian đầu anh nghĩ do công việc nhiều quá, nhưng rồi anh phát hiện ra nguyên nhân oái oăm đó là do anh quá sợ vợ!
Lan vợ anh rất xinh, ṿng nào cũng bốc lửa, mỗi tội nàng "quái tính". Nhưng khi vào pḥng ngủ th́ “chúa sơn lâm” lại trở thành bé bỏng, nũng nịu như mèo con, âu yếm mời gọi ân ái. Khổ một nỗi là “cậu bé” của anh “không giương được”. Khiến vợ anh đă giận nay c̣n giận hơn. Nàng làm mặt lạnh với anh cả tháng.
Bất cứ điều ǵ vợ nói, anh đều nghe theo, làm theo với vẻ khúm núm, sợ sệt. Đi về đều báo cáo, không bao giờ anh dám về nhà chậm trễ một giây. Bạn bè rủ đi chơi th́ anh đau khổ, cáo lỗi: “Tớ phải về không chết với vợ mất”.
Nghĩ đến cảnh cô vợ ngọt nhạt ở bàn nước mà anh thất kinh.