Anh bạn tôi kết hôn đă gần 20 năm, mà lúc nào vợ chồng cũng khắng khít. Chả bù với nhà tôi, tôi cũng tặng hoa, quà, phụ vợ việc nhà mà không hiểu sao vẫn căi nhau “sinh tử”.
Tôi hỏi anh “bí kíp” giữ ǵn tổ ấm, anh bảo: “Những ǵ ḿnh không muốn th́ đừng mang đến cho vợ, những ǵ ḿnh muốn th́ vợ cũng cần. Khi xảy ra chuyện, hăy đặt ḿnh vào hoàn cảnh của đối phương để cảm thông”. Nói nghe có vẻ đơn giản nhưng không phải ai cũng làm được. Vậy mà đến chơi nhà anh, tôi mới thấy anh vận dụng phương châm này vào cuộc sống chung rất triệt để.
Có lần, anh nhắn tôi đến chơi v́ mới có người bạn ở quê lên biếu một con lươn đồng rất ngon. Hai anh em ngồi tán gẫu chờ vợ anh chế biến món lươn um. Một lát sau, chị đi ra bối rối: “Xin lỗi, em lỡ làm con lươn... chui xuống cống mất rồi”.

Tôi c̣n chưa biết nói sao để chị đỡ ngại và anh đừng trách th́ đă nghe anh cười kh́, giọng hiền khô: “Không sao, chuyện ngoài ư muốn mà. Anh nhớ nhà ḿnh c̣n mấy con khô, em nướng lên là được rồi!”. Tôi bái phục anh sát đất. Nếu là tôi chắc đă nổi nóng và cự vợ một trận nên thân. Anh bảo: “Ai cũng có lúc sơ suất, chấp nhặt quá dễ làm tổn thương nhau. Lỡ làm mất nó, cô ấy cũng buồn. Nếu là cậu, chắc cậu cũng không thích bị quở trách vào lúc đó, đúng không?”.
Ngẫm lời anh thật thấm thía. Nhớ lần tôi bị té xe, vợ lo sốt vó, hớt hải chạy vào bệnh viện. Đến khi nhận kết quả chụp CT tất cả đều b́nh thường, chỉ xây xát ngoài da, vừa thở phào xong là vợ tôi quay ra trách móc: “Anh đi không chịu cẩn thận ǵ hết, giờ phải tốn mấy triệu bạc sửa xe”. Tôi giận vợ cành hông. Chuyện tai nạn làm sao lường được, không lo cho chồng lại lo chiếc xe. Thế là hai vợ chồng làm một trận tưng bừng.
Nhớ cái lần vợ tôi sơ ư cho chiếc điện thoại của tôi vào máy giặt làm đi đứt gần chục triệu, tôi tiếc của nên lớn tiếng, vợ tôi khóc, bảo tôi coi trọng tiền bạc hơn t́nh nghĩa vợ chồng. Từ câu chuyện của anh bạn tôi giật ḿnh nh́n lại, hóa ra những điều ḿnh không thích mà bấy lâu vẫn đem ra áp dụng với vợ. Nếu đặt ḿnh vào hoàn cảnh của vợ, hẳn tôi sẽ muốn được cảm thông và an ủi. Giống như lúc tôi bị nạn, chiếc xe tan tành tôi cũng tiếc nhưng cái tôi muốn là vợ phải cảm thông với chồng. Từ bí kíp giữ ǵn hạnh phúc của bạn, tôi xấu hổ v́ bấy lâu tôi chỉ nghĩ cho bản thân, không quan tâm đến cảm xúc của vợ.
Từ nay, mỗi khi nói chuyện với vợ, chắc tôi phải ngậm cục đường để giữ giọng cho ngọt và giữ cho ḿnh đừng nóng, biết suy nghĩ giùm vợ. Cho đi cái ǵ sẽ nhận lại cái đó, thấy tôi “hiền” lại, thế nào vợ tôi cũng sẽ ngoan.