Tôi rất thích một câu trong bức thư Ruồi Trâu gởi Giê -Ma trước đêm bị xử bắn (Ruồi Trâu - tiểu thuyết của Ethel Lilian Voynich): “Bao giờ chúng ta cũng hiểu nhau mà không cần nhiều lời, ngay từ khi chúng ta c̣n thơ bé”.
Có nghĩa là, nếu yêu nhau, người ta có thể hiểu nhau mà không cần nhiều lời. Cặp vợ chồng Hạnh và Cường – những người bạn của tôi, là một ví dụ.
Hạnh xinh đẹp, hát hay, ăn nói có duyên, lại tháo vát, năng động…, nên luôn nổi trội ở bất cứ nơi nào cô xuất hiện. Tốt nghiệp đại học, cô t́m được một công việc tốt với mức thu nhập khá. Tất nhiên một cô gái như Hạnh luôn là niềm mơ ước của các chàng trai nhưng có vẻ như cô chẳng để ư đến ai. Đơn giản v́, như chúng tôi biết, cô chờ người yêu là Cường, đang du học nước ngoài.
Họ yêu nhau từ khi học phổ thông. Khác với Hạnh, Cường là chàng trai ít nói, có khi cả buổi chẳng mở miệng. Hơn thế, mới gặp, ai cũng nghĩ Cường có vẻ “đần”, lại rụt rè, nhút nhát đến vụng về. Duy chỉ có Hạnh biết, Cường không như thế.
Do cảnh nhà khó khăn nên dù đậu đại học, Cường vẫn phải bỏ học để đi làm giúp đỡ gia đ́nh. Biết Hạnh yêu Cường, chúng tôi đều phản đối v́ cho là Cường không xứng với Hạnh. Trước những lời can ngăn hay chê bai của mọi người, Hạnh luôn mỉm cười một cách bí ẩn rồi lảng sang chuyện khác, khéo đến nỗi ai cũng tưởng cô nghe lời. Hóa ra, cô vẫn kiên tŕ chờ đợi Cường.

Vợ chồng mà! Đâu cần nhiều lời ḿnh vẫn thấy thật hạnh phúc!”.
Có lần, Hạnh tâm sự, cô yêu Cường v́ khâm phục bản lĩnh và ư chí của cậu ấy. Bên Cường, Hạnh nhận ra nhiều đức tính quí báu của Cường mà người khác không có. Hạnh tin, đó chính là một nửa đích thực mà cô luôn mong ước sẽ trao cả cuộc đời ḿnh. Và, thực tế đă chứng minh, nhận xét của Hạnh rất đúng, sự chờ đợi của Hạnh là xứng đáng.
Cường đi làm nhưng vẫn tranh thủ thời gian học tại chức ngành Quản trị kinh doanh và tự học tiếng Anh. Sau khi tốt nghiệp, Cường kiếm được học bổng du học thạc sĩ tại Anh. Về nước, Cường có việc làm tại một công ty nước ngoài, họ trở thành vợ chồng.
Có lần tôi hỏi Hạnh, tính cách hai người khác nhau thế, yêu nhau th́ được v́ “chín bỏ làm mười”, nhưng về sống với nhau, liệu có hạnh phúc? Hạnh nói, cô cảm thấy rất hài ḷng với sự lựa chọn của ḿnh. Trải qua một thời gian dài yêu nhau, cùng nhau đồng cam cộng khổ, vượt qua nhiều thử thách cam go, nên dù tính cách trái ngược, họ vẫn sống với nhau rất đầm ấm. Hạnh là người hay nói, trong khi Cường thường “ngậm hột thị” nhưng hai người vẫn rất hiểu nhau mà không cần nhiều lời. Hạnh kể …
Cũng như nhiều cô gái thời @, Hạnh không giỏi việc nội trợ và rất ngại vào bếp nhưng biết Cường thích ăn ở nhà nên Hạnh cố “tập tành chuyện bếp núc”. Thời gian đầu, những bữa ăn Hạnh nấu, cơm không sống th́ nhăo, không khô th́ nát; thức ăn khi mặn, lúc nhạt thếch hoặc quên gia vị, tanh ŕnh… Chẳng những không chê bai, Cường c̣n ăn rất nhiệt t́nh với lời giải thích: “Ngon hay dở cũng là công em nấu!”. V́ vậy, Hạnh luôn cố gắng học hỏi, “rèn luyện tay nghề” để dần dần, những món ăn Hằng nấu tiến bộ hẳn.
Ngay cả khi c̣n yêu nhau, cũng chưa bao giờ Cường nói với Hạnh những lời yêu thương hay tán tụng; nhưng với Hạnh, t́nh yêu của Cường là ánh mắt rạng rỡ, là ṿng tay ôm đến nghẹt thở mỗi khi trở về nhà. T́nh yêu của Cường c̣n là những cử chỉ săn sóc lặng lẽ: tô cháo hành khi Hạnh bị cảm, thau nước ấm ngâm chân mỗi tối khi cô trở về từ chuyến công tác vùng sâu vùng xa… Khi Hạnh “nằm ổ”, đêm đêm, Cường là người thức dậy bế con, dỗ dành, ru con ngủ …
Những khi Hạnh gặp trục trặc trong công việc, Cường chỉ lặng lẽ đến bên cạnh, nắm tay vợ thật chặt hay ôm vợ vào ḷng. Vậy là cô cảm thấy nhẹ nhơm. Biết Hạnh thích đọc sách, thỉnh thoảng Cường đặt trên bàn một cuốn sách mới xuất bản. Buổi sáng, Hạnh luôn cảm thấy hào hứng khi pha cà phê cho chồng v́ biết sẽ được nhận ánh mắt ấm áp, chan chứa yêu thương khi Cường bưng ly cà phê đưa lên miệng…
Những buổi tối, sau bữa cơm đầm ấm, hai vợ chồng hay ngồi “tám” đủ thứ chuyện. Thật ra, chỉ ḿnh Hạnh nói. Cường thường ngồi im, chăm chú lắng nghe với một nụ cười khích lệ. Tuy ít nói, nhưng mỗi khi Hạnh hỏi điều ǵ, Cường đều có lời giải chính xác. Có lẽ v́ đi làm sớm, trải nghiệm nhiều nên Cường luôn có những đáp án phù hợp khiến Hạnh rất khâm phục chồng.
Kể đến đây, trong mắt Hạnh chợt bừng lên một thứ ánh sáng rạng rỡ: “Các cậu thấy đấy! Vợ chồng mà! Đâu cần nhiều lời ḿnh vẫn thấy thật hạnh phúc!”.
Nguyen Ha Theo PNO