Ngày Trung cưới Trang, anh cũng xác định phải tôn trọng thế giới riêng của vợ.
Trang là một cô gái xinh đẹp, giỏi giang. Nhiều người nhận xét cô đa tài, cái ǵ cô cũng biết từ cầm, kỳ, thi, họa. Sở trường đàn hát của cô làm bao anh ngây ngất.
Trước khi lấy chồng, tối nào cô cũng đi chơi. Lúc th́ đi mua sắm cùng bạn bè, khi đi trà chanh vỉa hè, hôm th́ đi bar tới sáng mới ṃ về nhà.
Tin tưởng con gái, bố mẹ cô không hề có ư kiến ǵ. Ngược lại, họ càng tự hào hơn khi con gái vừa biết học vừa biết chơi. Quả thực, thành tích học tập của cô rất đáng nể. Không năm nào cô không xếp vị trí đầu bảng. Rồi bây giờ khi đi làm, tuy c̣n trẻ nhưng cô đă là Giám đốc bán hàng.
Trung và Trang biết nhau khá t́nh cờ. Nhân việc cô chuẩn bị phải tiếp một khách hàng người Pháp, cô đăng kư một lớp học giao tiếp buổi tối. Tại đây, cô gặp anh. Anh là thầy giáo của Trang.
Cô yêu anh bởi Trung khác những chàng trai mà cô gặp, anh đơn giản, chẳng hoa lá cành, chẳng tán tỉnh kiểu trẻ con. Anh không quá đẹp trai nhưng anh sở hữu cặp mắt quyến rũ và vô cùng đàn ông.
Cô càng yêu hơn khi anh không can thiệp quá sâu vào đời sống riêng tư của cô.
Sau khi lấy anh, trách nhiệm làm vợ, làm con dâu rồi làm mẹ khiến cô “chững” lại với những thú vui trước đây.
Sau khi thằng cu Tí được hơn 6 tháng, Trang lại bắt đầu sôi sục với những cuộc đi chơi. Sau giờ làm việc, cô chẳng sấp ngửa về nhà như những bà mẹ có gia đ́nh khác. Trang í ới gọi bạn bè đi ăn, đi hát rồi lên bar nhảy nhót cho thỏa những tháng ngày tù túng vừa qua.
Trang suốt ngày tụ tập bạn bè lên bar hoặc đi nhảy nhót.
Bên cạnh đó, cô cũng biết chồng yêu con. Cứ hết giờ làm, anh lại tất tả về chăm con. Anh đă quá quen với những tin nhắn thông báo đi chơi bất th́nh ĺnh của vợ.
Nhiều khi con khóc, ông bà nội đi có việc, vừa nấu cháo cho con, anh vừa thấy tủi thân. Gọi điện th́ vợ chẳng nghe mà có nghe chắc anh cũng chẳng nghe thấy ǵ ngoài tiếng nhạc ồn ào.
Vậy là, ngày nào cũng vậy, sớm th́ 11h về, muộn th́ sáng Trang sẽ có mặt ở nhà.
Bố mẹ chồng nhiều khi thắc mắc, Trung lại xuề x̣a, “Do vợ con bận bịu công việc”, ông bà lại đâm lo lắng, tẩm bổ cho cô con dâu. Chỉ có vợ chồng Trung và nhóm độc thân từ thời đại học của cô biết chẳng có công việc nào cả mà chỉ có những cuộc nhảy nhót trên bar ngày này qua tháng khác.
Cùng hoàn cảnh vợ ham chơi, anh Toàn cũng chán toàn tập Linh. Do đặc thù công việc, anh suốt ngày phải đi công tác. Đi xa, nhớ vợ th́ ít mà lo cho con th́ nhiều. Bởi Linh, vợ anh rất ham chơi.
Ngày nào không có nhà, anh gọi điện liên tục về để kiểm tra vợ xem con đang làm ǵ những mong vợ để ư hơn.
Rồi một lần được về sớm hơn dự định, đáp máy bay xuống là anh một mạch phóng xe về thẳng nhà. Đă 9 giờ tối, anh tá hỏa khi thấy nhà trống toang hoác. Chẳng có ai. Nhớ lại 1 tiếng trước, anh gọi điện th́ vợ nói như đinh đóng cột là đang ru con ngủ trên pḥng.
Lo lắng, anh gọi điện nhưng vợ không nghe máy. Như thói quen, anh sang nhà Trâm – bạn cờ bạc thân thuộc của vợ. Đúng như anh đoán, vợ đang vừa ngồi chơi vừa chửi bậy. Thằng con anh th́ nằm vạ vật dưới nền đất lạnh, tay chân đen đúa, nhếch nhác.
Giận khôn xiết, mặc cho cô khóc lóc, anh Toàn nhất quyết li hôn và đ̣i nuôi con, cô muốn ra sao th́ ra.
Lam Giang st