Sớm kiếm tiền, nhanh sa ngă
Nguyễn Quốc Cường (ngụ ấp 1, xă Núi Thượng, huyện Tân Phú, tỉnh Đồng Nai) là con thứ hai trong một gia đ́nh có 3 anh em trai. Câu “Tam nam bất phú” rất đúng với hoàn cảnh gia đ́nh Cường v́ gia đ́nh cậu chỉ làm nghề nông thuần túy, dù quanh năm vất vả “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, cha mẹ cậu làm đủ nghề nhưng kinh tế gia đ́nh vẫn eo hẹp và thuộc diện khó khăn nhất nh́ ấp.
Hoàn cảnh gia đ́nh như vậy nên đương nhiên chuyện đi học của anh em Cường là vấn đề lớn. Không đủ tiền trang trải cho đàn con cùng ăn học một lúc, cha mẹ Cường đành cho cậu con cả nghỉ học khi mới hết cấp 2 để ở nhà phụ cha mẹ mưu sinh.
Từ nhỏ, Cường đă là đứa bé cứng cỏi và có phần cá tính nên cũng rất ư thức khi thấy anh trai ḿnh phải nghỉ học để phụ giúp gia đ́nh. Cường quyết tâm vừa đi học, vừa đi làm thêm lấy tiền đóng học để đỡ đần một phần chi phí cho cha mẹ.
Tính ra khi Cường 15 tuổi, cậu đă có kinh nghiệm đi làm thuê được mấy năm trời. “Em làm đủ nghề, từ đi làm công thuê cho những hộ dân trong và ngoài ấp cho đến đi hái cà phê, đi bốc vác...”, Cường khoe.
Sự chăm chỉ giúp Cường thu về mỗi ngày 150.000 đồng, trung b́nh một tháng được 4 triệu đồng. Số tiền này Cường dành cho việc đóng học chỉ một phần nhỏ, phần c̣n lại cậu bắt đầu dùng cho những bữa nhậu nhẹt với bạn bè cùng trang lứa để “tập làm người lớn”. “Ở quê em, có ai là đàn ông con trai mà không uống rượu đâu? Và lịch tŕnh của em là cứ sáng đi học, chiều đi làm thêm, tối ngồi lai rai với bạn bè”, Cường nói.
Lâu dần, Cường mải mê kiếm tiền và ăn nhậu hơn là lo việc học khiến thành tích học tập của Cường đi xuống theo chiều thẳng đứng. Không những thế, cậu học tṛ này c̣n cầm đầu một nhóm gần chục học sinh cá biệt chuyên gây gổ, bắt nạt, trấn lột tiền của học sinh trong trường.
Theo đà trượt ngă ấy, Cường bị lưu ban, sau đó bỏ học khi chưa tốt nghiệp cấp 2 v́ không chiến thắng được bản thân ḿnh. Rời trường học, Cường càng có nhiều thời gian hơn dành cho việc đi làm thuê, cũng v́ thế mà cậu ta nhanh chóng trở nên chai sạn, sành sỏi sự đời.
Cường cho biết, năm 17 tuổi, trong một lần đến làm thuê cho một gia đ́nh ở xă bên, Cường quen biết với một cô gái bằng tuổi ḿnh. Ban đầu chỉ là chỗ quen biết b́nh thường nhưng nhiều lần điện thoại làm quen, hai người ngày càng quư mến nhau. Cường tỏ ra “ga lăng” khi thường xuyên dành thời gian rảnh rỗi xuống nhà thiếu nữ để giúp gia đ́nh cô lúc th́ đắp đầm tôm, lúc dựng nhà... Tóm lại là bất kỳ lúc nào gia đ́nh cô gái có công việc cần đến nhân lực th́ Cường đều có mặt.
Không lâu sau đó, Cường và cô gái này yêu nhau... Hai bên gia đ́nh biết chuyện cũng vui mừng cho đôi t́nh nhân và chỉ c̣n chờ cả hai đến tuổi trưởng thành là sẽ tác thành hôn lễ. Đúng lúc này, chuyện không hay xảy ra. Nhắc lại chuyện cũ, Cường chua xót nói: “Đúng là cuộc đời này không thể nói trước được điều ǵ anh ạ. Một tương lai tươi sáng về một cuộc sống có vợ con và ngày ngày hai vợ chồng cùng đi làm, tối về quây quần của em đă bị rượu lấy đi tất cả...”.
Ảnh minh họa
Buổi tối nghiệt ngă
Tối 20/7/2007, sau khi đi làm về, Cường lại ngồi lai rai với vài cậu bạn thân. Cuộc nhậu chỉ tàn khi Cường và đám bạn “ngốn” hết 5 chai rượu. Trên đường về nhà, Cường thấy nhà một người quen ở cùng ấp c̣n sáng đèn nên ghé vào mượn một con dao để... cắt vết xước ở chân.
Ngồi trong căn nhà này một lúc, Cường phát hiện nhà chị K.T.L.T (SN 1974) ở kế bên cũng sáng đèn. Nghĩ đến thiếu phụ xinh đẹp này, đột nhiên Cường nảy sinh dục vọng, muốn giao cấu với chị T v́ biết chồng chị này đang đi công tác xa nhà. Cường xách con dao đi thẳng sang nhà chị T. Khi c̣n cách cửa nhà “con mồi” khoảng 20m, Cường cởi hết quần áo rồi xộc thẳng vào cửa nhà.
Thấy tiếng chó sủa có người lạ, chị T vừa hé cửa th́ thấy có bóng người đàn ông không mặc quần áo cầm con dao sáng lóa kề vào cổ ḿnh. Quá sợ hăi, chị T im bặt một hồi lâu rồi mới định h́nh nh́n kỹ người vừa khống chế ḿnh dưới ánh đèn dầu và nhận ra đó là Cường, người ở cùng ấp với ḿnh. Cường đe dọa chị T: “Mày cởi hết quần áo ra không tao giết!”. Chị T tuy sợ hăi nhưng vẫn b́nh tĩnh t́m cơ hội cho ḿnh thoát khỏi kẻ đồi bại nên từ tốn: “Cường à, từ từ rồi d́ cho”.
Trong lúc này, do nhà chị T chỉ có đèn dầu mà không có điện nên trong lúc di chuyển, chị bị ngă làm đèn tắt, nhà tối om. Tuy vậy, Cường vẫn cầm dao dí ở cổ nạn nhân, bắt nạn nhân phải chiều ḿnh. Trong lúc chưa biết làm thế nào để xoay sở và thoát khỏi Cường th́ bất ngờ con trai thứ hai của chị T được hơn 8 tháng tuổi kêu khóc. Chị vội nói: “Đợi d́ dỗ nó nín đă rồi d́ cho nhé”. Cường đồng ư.
Vừa lúc này th́ có chị gái của chị T sang chơi, gọi em mà không thấy em trả lời nên người chị nghi ngờ quát lớn: “T à, có chuyện ǵ không đấy?”. Nghe vậy, Cường cắn vào tay chị T ra dấu bắt chị T “diễn kịch”, đồng thời dí sát dao vào cổ nạn nhân. Trước t́nh thế ấy, chị T đành nói dối rằng: “Mọi việc vẫn ổn chị ạ”.
Tuy vậy, nghe giọng nói em gái ḿnh hơi run run, người chị đă nhận ra điều bất thường nên vội vă chạy đi báo cho hàng xóm xung quanh đến can thiệp. Lúc này đă là 23h30.
Đoán ḿnh đă bị lộ, Cường định đưa chị T ra khỏi nhà chị này rồi mới thực hiện hành vi thú tính. Nhưng khi ra vườn, Cường lại bị vấp ngă và lợi dụng cơ hội trời cho này, chị T đă vùng bỏ chạy về phía nhà chị gái ḿnh, vừa chạy vừa hốt hoảng kêu cứu. Thấy vậy, ban đầu Cường cũng sợ hăi định bỏ trốn nhưng dục vọng của hắn lại lớn hơn nỗi sợ nên Cường tiếp tục quay lại nhà chị T.
Tại đây, Cường bắt gặp con gái đầu của chị T là bé L (SN 2001, năm đó mới 6 tuổi) vừa thức giấc. Tức th́ Cường bế cháu L ra vườn để thỏa măn dục vọng. Tại đây, Cường loay hoay một lúc mà không thực hiện được hành vi, sau lại thấy cháu bé la hét nên hắn đành ra về. Cháu bé sau đó đi bộ về nhà th́ gặp mẹ và mọi người đang đi t́m.
Sau hai lần “bắt cóc” phụ nữ và trẻ em gái để thực hiện hành vi đồi bại, Cường nhặt lại quần áo rồi chạy thục mạng trong đêm tối. Trên đường chạy trốn về nhà một người bạn, Cường vứt bỏ con dao đă dùng khống chế nạn nhân.
Tối hôm sau - 21/7/2007, Cường bị bắt, và người bắt giữ hắn không phải ai khác chính là ông Nguyễn Văn Quốc (bố đẻ của Cường). Nguyên do là vào đêm Cường gây án, chính ông Quốc nhận được tin báo của người dân về việc nhà chị T nhiều khả năng bị trộm đột nhập, chị T bị kẻ gian khống chế. Ngay lập tức, ông Quốc đánh thức mấy người hàng xóm và người con trai cả chạy sang xem sự thể thế nào.
Lúc mấy người hàng xóm t́m đến cũng là lúc chị T vừa thoát khỏi tay Cường và chạy về đến nhà. Chị T vừa khóc vừa nói với ông Quốc: “Thằng Cường nó làm chuyện bậy bạ với tôi không được, nó bắt con gái tôi đi rồi”. Ban đầu ông Quốc c̣n không tin vào tai ḿnh khi hay con trai ḿnh gây ra chuyện tày trời nhưng khi hỏi lại một lần nữa th́ ông Quốc rụng rời chân tay. Ông bảo dù thằng Cường có trốn ở đâu ông cũng bắt bằng được để hỏi tại sao lại làm cái chuyện “trời không dung, đất không tha” ấy.
Hồi tỉnh th́ đă muộn
Tại trụ sở công an, Cường cúi đầu thú nhận tất cả tội lỗi của ḿnh và chỉ “chốt” một câu ngắn gọn: “Tôi không hiểu chuyện ǵ đă xảy ra và không hiểu tại sao ḿnh lại làm thế”. Từ đó cho đến rất lâu về sau, Cường từ chối gặp cha ḿnh và không nhận bất kỳ quà cáp thăm gặp của người thân gửi vào.
Thanh niên này từng thắt cổ tự tử trong trại tạm giam nhưng không thành. Đến lúc bị hỏi cung, Cường cũng đập cổ ḿnh vào thành ghế để yết hầu bị dập nát nhưng hắn vẫn không chết...
Hỏi tại sao Cường làm vậy, phạm nhân trẻ này chua chát: “Thấy nhục nhă quá anh ạ. Mọi người khi biết em hiếp dâm và làm việc đồi bại đều tỏ ra khinh thường em. Thú thực, ngày em c̣n chưa mắc tội này, ngồi lai rai với bạn bè, chính em cũng thấy ghê tởm mấy cái thằng làm chuyện xấu xa đó. C̣n bây giờ, dù em thực hiện chưa đạt việc giao cấu với mẹ con chị T nhưng vẫn là mang tội hiếp dâm. Lúc tỉnh rượu, em chỉ nghĩ đến cái chết mà thôi...”.
Về lư do từ chối tất cả các cuộc gặp người thân, Cường bảo: “Em xấu hổ với gia đ́nh!. Cha mẹ mang tiếng v́ em với mọi người trong ấp. Em chỉ nhắn với cha rằng em có lỗi và đó là do rượu chứ chủ tâm em không bao giờ muốn làm vậy. Không phải v́ em chưa biết “chuyện ấy” nên muốn làm bằng được, mà chỉ là do uống rượu. Cái tật rượu chè nó hại em v́ cứ uống rượu vào là em lại thích làm những chuyện rồ dại”.
Người duy nhất mà Cường muốn gặp trong những ngày đầu bị giam giữ là cô bé người yêu bằng tuổi Cường. Cường kể về mối t́nh của ḿnh: “Nhà bạn gái em cũng hoàn cảnh lắm anh ạ! Chúng em nghèo như nhau nhưng thương nhau th́ thiệt t́nh. Cả hai đều cố gắng dành dụm để chuẩn bị làm đám cưới nhưng v́ chuyện của em nên mọi chuyện đành dở dang rồi.
Cô ấy đă khóc rất nhiều, tuần nào cũng vào thăm em, mua quà bánh, rồi viết thư. Sau đó, em chủ động chia tay để cô ấy t́m hạnh phúc mới. Làm như thế tốt hơn phải không anh?. V́ cô ấy không thể phí cuộc đời son trẻ v́ một thằng đốn mạt như em được”.
Tuy nhiên, bạn gái của Cường không phải là người dễ quên và phụ bạc khi vẫn đều đều vào thăm bạn trai. Chỉ đến khi Cường nhất quyết không chịu gặp và bắt đầu chuyển trại từ Trại tạm giam Công an tỉnh Đồng Nai về Trại giam Tống Lê Chân (tỉnh B́nh Phước) th́ cô gái ấy mới ít lên thăm gặp Cường hơn, rồi gạt nước mắt đi t́m hạnh phúc mới. Khi chúng tôi hỏi: “Bây giờ cô ấy sao rồi?”, Cường cười: “Cô ấy có gia đ́nh riêng rồi anh ạ. Đă có một con gái rất xinh xắn, cô ấy cũng có lần cùng chồng và con lên thăm em. Cảm động, em đă khóc v́ cử chỉ nghĩa t́nh ấy”.
Những ngày tháng làm lại
Sau buổi đêm định mệnh bị ma men phù phép hóa thành “yêu râu xanh”, Cường bị Ṭa án phạt 14 năm tù cho hai tội “Hiếp dâm” và “Hiếp dâm trẻ em”, đây đă là mức án nhẹ hơn nhiều so với mức án mà Cường bị truy tố nhờ gia đ́nh nạn nhân có đơn băi nại cho Cường, lại thêm việc bị cáo đă thành khẩn khai báo...
Thụ án ở Trại giam Tống Lê Chân, trái với tâm trạng buồn chán, u uất trong những ngày ở Trại tạm giam, Cường tỏ ra là một phạm nhân xông xáo với tất cả các công việc được giao. Vốn quen với công việc lao động tay chân từ nhỏ nên các công việc ở trại được Cường thích ứng và làm rất trơn tru.
Không chỉ thường xuyên vượt chỉ tiêu công việc được giao, Cường c̣n nhiều lần giúp các các phạm nhân khác hoàn thành công việc. Cường kể: “Ban đầu vào trại, một số phạm nhân biết án của em liên quan đến việc đó (xâm hại t́nh dục phụ nữ và trẻ em - PV) nên cũng tỏ ư không thích. Măi sau này, họ thấy em ḥa đồng nên mới thông cảm cho em và giúp em cải tạo rất tốt”.
Điều ấn tượng đối với các quản giáo tại Phân trại số 2, Trại giam Tống Lê Chân là Cường rất “đa năng”. Phạm nhân trẻ tuổi này tính đến ngày gặp chúng tôi đă thụ án ở đây được hơn 4 năm nhưng cũng ngần ấy thời gian, Cường không ngừng cố gắng phục thiện bằng nhiều cách khác nhau. Lúc th́ hoàn thành chỉ tiêu lao động, lúc th́ tham gia các phong trào trại giam phát động, đặc biệt là việc ǵ đến tay Cường cũng khiến các quản giáo hài ḷng và khen ngợi.
Cường không chỉ khéo tay trong lao động mà c̣n rất sáng dạ trong học hỏi, tiếp thu những công việc mới nên phạm nhân này có thể sử dụng, sửa chữa thành thạo các loại máy móc tách hạt điều, hệ thống điện...
Nhận xét về Cường, một cán bộ quản giáo ở Phân trại số 2 cho biết: “Phạm nhân Nguyễn Quốc Cường thường xuyên được xếp loại cải tạo khá và tốt. Cậu ta làm được rất nhiều công việc khác nhau. Thực ra, những lúc nhàn rỗi hay thảnh thơi, tôi vẫn thường tṛ chuyện với Cường, thấy cậu ta rất cố gắng và mong muốn được sớm về nhà. Chính điều này đă giúp cho Cường hai lần được giám án, một lần 6 tháng và một lần 3 tháng. Không nhiều phạm nhân có được động lực phục thiện ngay từ khi mới vào trại như Cường nên anh em chúng tôi vẫn thường xuyên động viên, an ủi Cường”.
Hỏi chuyện Cường về khát vọng phục thiện của ḿnh, Cường cười: “Em có lỗi lầm mà. Ai có lỗi lầm th́ phải cố gắng sửa chữa. Vào đây rồi, em biết ḿnh án cũng không nhẹ, tới tận 14 năm nên càng phải nỗ lực để sớm về bên gia đ́nh. Giờ em thấm thía lắm rồi, em đă dám gặp lại cha mẹ em, em chỉ biết khóc và hứa sẽ cải tạo thật tốt để cha mẹ an ḷng. Em chỉ mong cha mẹ đừng suy nghĩ ǵ về em cả. May mắn là em vẫn có cơ hội để làm lại phải không anh?”.
Câu hỏi ấy đă kết thúc cuộc tṛ chuyện nhiều cảm xúc giữa Cường và vị khách phương xa. Một thanh niên chỉ v́ “ma men” dẫn lối mà bỗng chốc nổi thú tính cố hại đời hai mẹ con người cùng xóm trong một đêm, để rồi phải trả giá cho hành vi dại dột ấy bằng án phạt 14 năm tù giam.
Tuy nhiên, điều quan trọng là Cường đă dám đứng dậy từ vũng bùn tội lỗi để làm lại cuộc đời, và nỗ lực phục thiện đang giúp phạm nhân trẻ tuổi này từng bước sửa chữa lại sai lầm lớn của ḿnh. Chắc chắn rằng khát khao và quyết tâm phục thiện ấy sẽ giúp phạm nhân trẻ tuổi này sớm t́m lại được ánh sáng tự do nơi cuối đường hầm tội lỗi...
Jae Woo st
Theo Pháp luật Việt Nam